1. NgoTau

    NgoTauThành Viên Cấp 1

    Tham gia ngày:
    7 Tháng ba 2016
    Bài viết:
    101
    Toàn Quốc

    Tóm tắt truyện tình yêu: Cô bé đừng khóc, hãy đến bên anh

    Thảo luận trong 'Linh tinh' bắt đầu bởi NgoTau, 20 Tháng tư 2016.

    Truyen tinh yeu: Cô bé đừng khóc, hãy đến bên anh. Nhìn bộ dạng ướt nhẹp của cậu ấy tôi vừa cảm động vừa buồn cười. Người đã dũng cảm xông ra lấy cặp sách cho tôi không phải ai khác mà chính là người bạn thân thiết nhất trong lớp của tôi – Minh Huy.
    Chương 1 Nỗi buồn hãy để gió cuốn đi
    Màn đêm tĩnh mịch bao trùm khu chung cư nhỏ, khẽ vươn vai gấp cuốn tiểu thuyết lại, tôi nằm ườn ra bàn suy nghĩ: “Chỉ có thể là tiểu thuyết, ngoài đời làm gì có tình yêu nào đẹp đến thế! Nếu có thì hằng ngày mình đã không phải nghe tiếng cãi nhau om sòm của ba mẹ, nếu có thì người chị họ của mình đâu phải khóc sướt mướt đến kiệt quệ khi nghe tin chồng ngoại tình” rồi tôi kết luạn một câu chắc nịch: “Cuộc đời chỉ toàn khổ đau!”.
    Theo thói quen, tôi vớ lấy tập giấy vụn trên bàn học, tập giấy được vẽ chằng chịt những kí hiệu kì quái và còn một khoảng trống để viết chữ. Tôi chọn một tờ giấy màu xám, toàn những vệt gạch lung tung, những đường zic-zắc khó coi, đó là tờ giấy để tôi viết những điều bực tức, những nỗi buồn mình gặp phải trong ngày. Chẳng mấy chốc, tờ giấy đã đặc kịt chữ, tôi mở cửa sổ, để gió lùa vào, mái tóc khẽ tung bay, cầm tờ giấy, tôi thò tay và chui đầu ra cửa sổ, chần chừ một lúc và thả tờ giấy bay đi.
    Giấy chao đảo trong gió rồi bị gió cuốn tít đi xa.
    Tôi yên tâm nhìn gió bay theo làn gió bởi tôi biết rõ, tờ giấy sẽ chẳng lọt vào tay ai cả, nó sẽ thì thầm với trời đất thiên nhiên, trước mặt tôi là một bãi đất trống trải dài tưởng chừng như vô tận. Có lần tôi thấy tờ giấy mắc kẹt nơi phiến đá nào đó rời bị gió làm rách nát, có lần bỗng cơn mưa to ập đến làm nhoè hết dòng chữ. Bỗng tôi thấy thói quên của mình vô cùng kì lạ, ai đó mà nhìn thấy có lẽ sẽ nói tôi có vấn đề về thần kinh mất thôi. Nhưng kì thực tôi chẳng có ai để tâm sự cả, viết nỗi lòng ra giấy, để gió cuốn đi là điều đơn giản và dễ dàng nhất. Gió kéo nỗi buồn đi và gió cũng kéo cơn buồn ngủ của tôi đến, Đặt người lên chiếc giường êm ái, tôi nhắm mắt lại, nhưng ba mẹ vẫn chưa về, lại mình tôi quạnh hiu, lạc lõng, tôi ghét nhất cảm giác đáng sợ này. Từng giọt nước mắt nóng hổi lại lăn dài trên hai gò má của tôi.

    Tu vi hàng ngày của 12 cung hoàng đạo

    Sáng hôm sau, gió đập cửa phành phạnh làm tôi tỉnh giấc, bầu trời xám xịt, trời sắp mưa, bỗng lòng tôi trùng xuống, tôi không thích trời tiết này, mưa đem lại cho tôi nỗi ám ảnh lớn. Hơn một năm trước, tôi vẫn là một cô bé ngây thơ, chập chững bước chân vào trường cấp III, vô duyên vô cớ tôi trở thành trò đùa của mấy cô cậu bạn cùng lớp. Họ coi tôi như một sinh vật khác loài, chỉ bởi thành tích học tập của tôi khá hơn họ, tôi luôn đứng nhất lớp, nhưng tôi lại chẳng bao giờ nhắc bài hay cho họ quay cóp trong giờ kiểm tra. Ý tốt của tôi bỗng chốc trở thành tội đồ.
    Ngày hôm đó, mưa cũng lớn, bọt nước tung toé trên nền bê tông trắng xoá, tôi cật lực đạp xe ngược chiều gió đến trường. Ngôi trường trở nên ẩm ướt đến khó chịu. Lách qua từng đám học sinh đang đứng hành lang để hong khô quân áo, tôi về đến lớp học của mình. Vừa đặt cặp xuống mặt bàn, toan lấy mấy quyển sách ướt nhẹp ra hong khô thì cặp sách tôi nhanh như tia chớp bị cướp lấy và bay từ trong lớp ra ngoài sân trường. Cả lớp cười rầm rộ, một số người còn đập bàn đập ghế tán thưởng, tôi ngẩng đầu lên, đối diện tôi là My – cô tiểu thư nhà giàu, đanh đá, xảo quyệt nhất lớp tôi. Tôi không nói gì, chạy vù ra ngoài cửa lớp, chưa kịp lấy lại chiếc cặp sách đáng thương thì đã có người nhanh chân hơn lấy hộ tôi.

    Bói tình yêu của 12 cung hoang dao
    Nhìn bộ dạng ướt nhẹp của cậu ấy tôi vừa cảm động vừa buồn cười. Người đã dũng cảm xông ra lấy cặp sách cho tôi không phải ai khác mà chính là người bạn thân thiết nhất trong lớp của tôi – Minh Huy. Cậu có ngoại hình khá bắt mắt, không phải quá hoàn hảo nhưng khiến nhiều cô bạn phải để mắt, nhiều cậu bạn phải ghen tị. Việc tôi với Huy là bạn hơi thân thiết khiến tôi gặp không ít lời cay nghiến, mỉa mai.
    - Mang sách vở vào hong khô đi không rách hết bây giờ đấy, bộ cậu định đứng ngoài trời mưa đến khi phát ốm luôn hả?
     

Chia sẻ trang này